Thứ Hai, ngày 20 tháng 10 năm 2014

Chuyện tình cặp đôi đồng tính 9x

Đều là cháu đích tôn nên tình yêu của Nguyễn Kei và Hoàng Minh bị gia đình phản đối. Bằng sự chân thành, cặp đôi này đã thuyết phục được bố mẹ.

 
Cách đây hơn 4 năm, vào ngày 2/9, Nguyễn Kei và Hoàng Minh (sinh năm 1991) gặp gỡ nhau lần đầu tiên. Trước đó, Kei (tên thật Nguyễn Tấn Phát) chủ động làm quen với Minh qua sự giới thiệu của bạn bè.
 
 
Sau nhiều lần trò chuyện qua mạng, cả 2 gặp nhau thường xuyên hơn. Kei hay rủ Minh đi ăn uống, xem phim, trò chuyện... và 2 chàng trai dần dần "phải lòng nhau". 
 
 
Kei đã ngỏ lời yêu và Minh gật đầu nhận lời.
 
 
Cặp đôi quyết định công khai tình cảm của mình. Bạn bè rất mực ủng hộ, song gia đình không chấp nhận vì cả 2 đều là cháu đích tôn của dòng họ. Bố mẹ của Minh kịch liệt phản đối chuyện tình yêu nên ngăn cản con không được qua lại với Kei.
 
 
Những giọt nước mắt, những đêm trằn trọc không ngủ vì áp lực từ phía gia đình, song tình yêu vẫn lớn dần trong trái tim 2 bạn trẻ trót mang thiên hướng tình yêu đồng giới.
 
 
Sợ con hành động dại dột nên cuối cùng bố mẹ Minh đã tạm thời chấp nhận tình yêu của đôi tr. Tuy nhiên gia đình vẫn chưa thực sự tin vào tình yêu đồng giới. “Tụi em sẽ chng minh tình yêu chân thành của mình để ba mẹ tin tưởng”, Minh chia sẻ.
 
 
Cũng như những cặp tình nhân bình thường khác, tình yêu của 2 chàng trai này có hạnh phúc ngọt ngào và cả ghen tuông, hờn giận, thậm chí suýt chia tay. 
 
 
"Những lúc đứng trước sóng gió, cả 2 đều muốn buông xuôi nhưng vì quá yêu nhau và có cảm giác không thể sống với ai khác nên tụi em hàn gắn tình cảm", Kei trải lòng.
 
 
Hiện cả 2 đã tốt nghiệp và cùng làm công việc liên quan đến nhiếp ảnh.
 
 
Kei và Minh sống cùng gia đình tại quận Gò Vấp, TP HCM. Ở cách nhau chỉ vài cây số nên cặp đôi này thường xuyên gặp nhau. Trong những chuyến đi xa, cả 2 luôn sát cánh bên nhau.
 
 
Kei cho biết, mong muốn lớn nhất của cả hai là cộng đồng thừa nhận tình cảm của mình, đặc biệt là được pháp luật cho phép kết hôn.
 
 
"Hiện tại 2 đứa lo gầy dựng sự nghiệp", Kei nói.
 
  VnExpress

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

Những món quà ý nghĩa nhất cho phái đẹp ngày 20/10

Ngày 20/10 sắp đến, bạn hãy thể hiện tình cảm của mình với phái đẹp bằng một số món quà vừa thiết thực vừa ý nghĩa.

Hoa tươi

Mô tả ảnh.
Phái đẹp sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc khi được tặng hoa.

Hoa là món quà “phổ cập” không thể thiếu trong ngày của phụ nữ. Phái đẹp sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc khi được tặng hoa. Thậm chí, nhiều cô gái còn dựa vào bó hoa bạn tặng để xác định mức độ tình cảm. Do đó, hãy chọn loài hoa mà những người phụ nữ bạn quan tâm yêu thích nhất.

Trang sức, nước hoa

Trang sức và phụ kiện luôn là những người bạn đồng hành phục vụ đắc lực cho nhu cầu làm đẹp của phụ nữ.

Chắc chắn, sẽ không một người phụ nữ nào từ chối món quà này, đặc biệt là vợ của bạn. Cô ấy sẽ cảm động vì sự tâm lý, ga lăng và đặc biệt là sự lãng mạn của chồng mình.

Nội y

Nội y gợi cảm, quyến rũ là những sản phẩm không thể thiếu của người phụ nữ hiện đại.
Tặng quà nội y cho phụ nữ là lựa chọn thông minh nhất. Nó thể hiện tấm lòng tôn thờ dành cho nàng, đồng thời thể hiện sự tinh tế và khéo léo của người tặng.

Khăn

Mô tả ảnh.
Tặng khăn trở thành một món quà đúng thời điểm.

Tại sao lại là khăn ư? Vì tháng cuối tháng 10 trời sẽ trở lạnh sớm thôi. Các nàng sẽ mau chóng cần một chiếc khăn mới và tặng khăn trở thành một món quà đúng thời điểm. Một chiếc khăn vuông bản nhỏ buộc nơ áo hay một chiếc khăn bản to dùng được cho cả mùa hè đều được hoan nghênh.

Quà lưu niệm

Hầu hết các cô gái đều thích những món quà có thể lưu giữ lâu dài. Một chiếc cốc in hình của hai người, gối ôm có hình ngộ nghĩnh, gấu bông, đồng hồ cát,... Đây là những món quà phổ biến, dễ tặng và “an toàn” nhất nếu bạn muốn lấy lòng một cô gái mới quen. Đặc biệt, thật tuyệt vời khi nàng sẽ luôn nhớ đến bạn mỗi khi nhìn thấy món quà bạn tặng.

Dụng cụ nhà bếp

Bạn vẫn biết, công việc chính của phụ nữ ở nhà chính là nội trợ. Đa số phụ nữ đều yêu thích những dụng cụ làm bếp đời mới nhất.
Nếu như bạn nắm bắt được điều đó và sắm cho người phụ nữ yêu thương những dụng cụ làm bếp mới, chắc chắn họ sẽ rất hài lòng và hạnh phúc khi biết rằng bạn không phải là người vô tâm đối với chuyện bếp núc.

Tự tay nấu ăn, làm việc nhà

Nếu như hàng ngày, bạn vẫn được ăn những bữa ăn do người phụ nữ yêu thương nấu thì ngày này, hãy dành cho họ những bất ngờ và hạnh phúc bằng việc tự tay vào bếp nấu ăn, hay thậm chí là tự tay làm thay họ tất cả những công việc của họ.
Mô tả ảnh.
Bạn hãy dành cho người phụ nữ yêu thương những bất ngờ và hạnh phúc bằng việc tự tay vào bếp nấu ăn.
Chắc chắn người phụ nữ yêu thương của bạn sẽ rất cảm động về điều ấy, bởi vì bạn là một người đàn ông tâm lý và yêu gia đình.

Không những thế, món quà tinh thần này còn giúp bạn hiểu hơn về người phụ nữ yêu thương, hiểu được tại sao họ hay kêu mệt mỏi vào mỗi buổi tối, tại sao họ hay cằn nhằn về việc trong nhà...

Những lời nói, cử chỉ yêu thương

Lời nói chẳng mất tiền mua nhưng đem lại hiệu quả tinh thần rất lớn. Không cần phải là những lời có cánh, bạn chỉ cần nói với người phụ nữ của mình những lời lẽ thậm chí là những hành động, cử chỉ thể hiện sự quan tâm thật lòng.

Món quà thời gian

Đây là món quà quý giá nhất dành tặng cho người phụ nữ yêu thương của bạn. Cho dù bạn muốn tặng một món quà như thế nào, hãy dành thời gian ở bên người ấy nhiều hơn trong ngày này và cả những ngày sau nữa.

Còn gì ý nghĩa hơn khi bạn cùng họ đi du lịch, xem phim, đi dạo... và tặng cho họ món quà mà mình đã chuẩn bị.

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 10 năm 2014

Vâng, em chỉ là đồ đàn bà hư hỏng

Trong trí nhớ của Tường, Hoài chỉ là một cô gái phục vụ ở quán bar hết sức bình thường. Còn trong mắt lũ bạn ăn chơi của anh thì có thể cô ta làm gái.

Thực ra, làm việc trong môi trường đầy rẫy cạm bẫy này, Hoài vẫn là cô gái tự trọng và biết giữ mình. Vì có tiền ăn học mà Hoài phải làm cái nghề ít nhiều tai tiếng này. Ngày ấy, Hoài yêu Tường thầm lặng. Cô yêu anh không phải vì cái vẻ ngoài đẹp trai, hay vì anh giàu có, cô yêu anh vì nhận ra sự cô đơn trong mắt Tường. Sự cô đơn ấy, Hoài cũng đang phải trải qua nên khi thấy Tường, cô cứ chú ý đến anh rồi yêu thầm anh. Anh hay đến bar cô làm cùng một đám bạn, nhưng anh khác hẳn bạn anh, anh chẳng bao giờ trêu ghẹo hay gọi gái ngồi uống rượu cùng. Anh đến chỉ thầm lặng uống, mặc kệ tất cả những ồn ào náo nhiệt xung quanh.
Những lúc anh đến, Hoài vẫn thường liếc nhìn anh từ xa. Bạn bè anh có lẽ phát giác ra điều gì đó. Hoài biết, họ vẫn thường nhìn Hoài và cá xem phải đại gia cỡ nào mới đưa được Hoài lên giường. Đôi khi họ còn khiêu khích anh hay thử ‘à ơi’ với Hoài xem sao. Đáp lại sự trêu đùa của đám bạn, anh chỉ liếc nhìn Hoài một cái rồi thờ ơ tiếp tục uống rượu. Có lẽ, anh không thích những cô gái làm ở bar như Hoài, trong mắt anh làm gì có cô gái nào bước chân vào chốn này là con gái nhà lành. Suy nghĩ ấy làm Hoài chua xót. Cô cũng chỉ vì kế sinh nhai mà thôi. Mẹ Hoài mất mấy năm rồi, vất vả lắm Hoài mới theo lên đại học được. Còn bố Hoài, ông là ai, ông ở đâu chính cô cũng không biết, cô chỉ biết ông bỏ rơi mẹ từ khi cô còn chưa chào đời.
Làm ở những nơi như thế này, dù Tường có nhìn sai lệch về mình, Hoài cũng đâu có thể trách anh. Có lần, Hoài bị một lão ‘dê xồm’ sàm sỡ, cô đang hốt hoảng không biết cư xử sao để vừa không mất việc lại vừa không mất lòng khách thì anh cứu nguy cho Hoài. Lần ấy, lão ‘dê già’ kia bị anh cho một trận, chắc sẽ không dám thò mặt đến bar này nữa. Quản lý bar phải đứng ra giàn xếp, Hoài suýt nữa mất việc nếu anh không bỏ tiền ra bồi thường cho bar. Hoài chỉ biết lí nhí nói lời cảm ơn anh, cô tự nhủ sau này có cơ hội nhất định sẽ báo đáp ân tình của anh. Bởi cô biết, cô đã yêu anh rồi, anh lại vừa cứu cô thoát khỏi vũng bùn lầy đen tối. Không biết anh thỏa thuận sao với quản lý bar, sau lần ấy Hoài được chuyển sang làm quầy thu tiền để tránh va chạm với khách. Trong mắt Hoài, anh đúng là vị anh hùng của cuộc đời mình.
Vang-em-chi-la-do-dan-ba-hu-hong-1
Một buổi tối, Tường uống rất nhiều. Chưa bao giờ Hoài thấy Tường say như vậy.
Một người bạn của Tường đến tìm Hoài, anh ta nói cần người chăm sóc anh
và muốn nhờ Hoài giúp. 
Một buổi tối, Tường uống rất nhiều. Chưa bao giờ Hoài thấy Tường say như vậy. Một người bạn của Tường đến tìm Hoài, anh ta nói cần người chăm sóc anh và muốn nhờ Hoài giúp. Tất nhiên Hoài làm sao có thể từ chối, vì người đó là Tường. Hoài đưa Tường về nhà mình, pha mật ong cho Tường giải rượu, chăm sóc Tường chu đáo. Khi Tường hơi tỉnh rượu một chút, anh ôm chầm lấy Hoài, anh gục vào vai cô khóc lóc như một đứa trẻ. Cô hiểu Tường đang gặp phải chuyện gì rất đau lòng. Đêm đó, Hoài trao cho Tường đời con gái để trở thành người đàn bà của anh. Hoài muốn một lần được ‘mua vui’ cho Tường, một lần giải khuây giúp anh. Có lẽ đây là dịp tốt nhất để trả ơn cho Tường.
Sáng hôm sau, đón chào Hoài là con mắt khinh khỉnh của Tường: “Hóa ra cô cũng chỉ là hạng gái làm tiền. Tôi cứ nghĩ cô sẽ khác những cô gái làm ở đó, tôi lầm. Cô cầm lấy, đây là tiền công cho đêm qua.”

Nhìn xấp tiền Tường để lại trên giường mà Hoài đau đớn quá. Đây là tiền Tường trả cho việc ‘bóc bánh’ của anh. Cô làm chuyện đó vì yêu anh, vì muốn trả ơn cho anh, chứ đâu vì mấy đồng tiền này. Nhưng giờ cô biết nói sao với Tường, nói là vì yêu anh sao? Tường coi cô là hạng gái làm tiền, anh tin vào tình yêu của hạng gái như cô sao?

Anh cầm lại tiền đi
Sao, cô chê ít à, cái giá của cô cũng cao quá nhỉ. Phải thêm bao nhiêu nữa? Bạn tôi nói đúng về cô.
Không phải … Thôi, anh đi đi”. Hoài cố giữ cho mình khỏi bật khóc trước những lời nói cay độc của Tường. Phải rồi, gái làm tiền làm gì có tự trọng mà Tường phải nể nang.

Sau lần ấy, Tường không còn đến bar nơi Hoài làm nữa. Có lẽ anh chuyển sang một bar khác, hoặc có thể chuyện buồn của anh đã giải quyết xong, anh đã trở lại bình thường. Hoài thầm mong mọi chuyện tốt đẹp đến với anh.

Rồi Hoài phát hiện mình có thai, đó là đứa con của Tường. Cô muốn giữ lại đứa bé, nó là điều đẹp nhất cô có với Tường. Cô tạm xin bảo lưu kết quả học tập một năm, cô cũng nghỉ làm ở bar. Cô xin đi làm công việc khác dù nặng nhọc hơn nhưng môi trường sẽ tốt hơn là làm ở bar. Bao nhiêu vất vả cực nhọc, Hoài vẫn cắng răng chịu được vì nghĩ đến đứa con. Rồi Hoài sinh con, đó là một đứa con trai, nó bụ bẫm và có đôi mắt giống Tường quá. Nhờ có con trai, Hoài có động lực để cố gắng đi làm vất vả nuôi con. Làm mẹ đơn thân rất cực nhọc, nhất đâu với cô gái xinh lại chưa có bằng cấp như Hoài. Bao nhiêu cạm bẫy của cuộc sống bủa vây cô, nhưng vì con trai, vì tình yêu dành cho Tường, Hoài chưa bao giờ quay trở lại chỗ làm cũ hay làm điều gì đánh mất đi tự trọng. Khi con cứng cáp, Hoài tiếp tục vừa đi học, vừa đi làm kiếm tiền nuôi con. Trời chẳng phụ lòng người, ra trường với tấm bằng kinh tế loại giỏi, Hoài dễ dàng xin được công việc văn phòng lương cao. Hoài không ngờ rằng, công ty ấy lại chính là công ty của Tường. Cô gặp lại Tường.

Vang-em-chi-la-do-dan-ba-hu-hong-2
Anh là chàng tổng giám đốc trẻ, tài giỏi, chưa vợ, có biết bao cô gái ngưỡng mộ.
Gặp lại Hoài, Tường hơi sững sờ, anh nhận ra cô ngay.

Anh là chàng tổng giám đốc trẻ, tài giỏi, chưa vợ, có biết bao cô gái ngưỡng mộ. Gặp lại Hoài, Tường hơi sững sờ, anh nhận ra cô ngay. Lâu dần, tiếp xúc với Hoài, Tường nhận ra tình cảm của mình. Năm đó, anh đã để ý Hoài, nhưng từ đêm Hoài trao thân cho anh, anh quá thất vọng về cô. Suốt bao năm qua, anh chẳng yêu một ai, bởi vì cứ lẩn khuất bóng dáng Hoài. Giờ đây, anh đã có thể gọi tên tình cảm của mình và vứt bỏ quá khứ của cô để đến với cô rồi. Rồi Hoài cũng kể cho anh nghe chuyện cô đang sống với con trai, vì yêu nên Tường chấp nhận: “Mọi chuyện đã là quá khứ, anh sẽ không để tâm đến nó nữa. Từ giờ trở đi, em chỉ cần biết có mình anh là được”.

Có lẽ sau này anh sẽ biết, cả đời em chỉ có duy nhất anh thôi Tường ạ”. Hoài thầm nghĩ nhưng cô không nói suy nghĩ của mình cho Tường nghe. Bây giờ chưa phải là lúc cô nói sự thật, cô muốn dành tặng anh bí mật này vào ngày cưới.

Bất ngờ Hoài nhận được điện thoại của người đàn ông lạ, ông ấy là bố Hoài. Qua lời ông kể trong điện thoại, ông mới ở Pháp về tìm lại mẹ Hoài nhưng bà đã mất và ông biết có đứa con gái là Hoài. Ông xin Hoài cho biết chỗ ở để đến gặp cô. Cô quá bất ngờ với cái tin này. Cả đời cô chưa từng biết mặt bố, chưa từng nhận được tình yêu thương của bố. Ngày bé, cô rất hận ông, muốn sau này được gặp ông một lần để nhìn người đàn ông ấy ra sao, hỏi tại sao bỏ rơi mẹ con cô. Nhưng khi mẹ mất, mẹ nói cô hãy tha thứ cho ông ấy, vì bà đã tha thứ cho ông, cả đời này bà yêu ông không hối hận. Khi đó, Hoài vẫn chưa hiểu tại sao mẹ có thể bao dung vậy. Nhưng từ khi gặp Tường, yêu Tường, Hoài mới hiểu được nỗi lòng của mẹ. Thì ra, mỗi người phụ nữ đều yêu một người đàn ông cả đời, dù người ấy có làm tổn thương họ ra sao nhưng cuối cùng vẫn là sự tha thứ. Hoài quyết định sẽ đến gặp người đàn ông ấy, người mà mẹ cô yêu đến cả đời.

Vì thời gian này, Tường khá vất vả việc ở công ty, lại thêm chuẩn bị cho đám cưới nên Hoài định sẽ kể chuyện bố đẻ tìm lại cô cho Tường sau. Hôm đó, cô đến khách sạn bố cô ở. Hoài không biết lúc đó Tường cũng vừa mời khách ăn cơm ở đó. Thấy Hoài một mình đi vào khách sạn, Tường hơi khó chịu, anh có linh cảm chẳng lành. Không biết người yêu đến đây làm gì, Tường đi theo Hoài lên một căn phòng. Mở cửa là một người đàn ông trung niên, trông khá giàu có sang trọng. Nhìn thấy người đàn ông kia cứ nhìn chằm chằm vào người yêu mình, lại nắm tay Hoài lôi vào phòng mà đầu Tường bốc hỏa. Tường không kịp suy nghĩ nhiều, chạy lại giằng tay Hoài ra và kéo cô đi. Chẳng để cô giải thích, vừa kéo cô vào xe ô tô, Tường đã mắng nhiếc cô:

Hôm nay tôi không tận mắt chứng kiến thì không biết cô lừa tôi đến khi nào. Hóa ra, cô lại trơ tráo đến thế. Cô nói đi, cô vẫn còn làm cái nghề dơ bẩn ấy từ khi nào, cô định làm đến khi nào?”.

“Em… Em không có”. Hoài ngập ngừng nhìn Tường.

Không có, cô còn dám nói láo. Cô hẹn lão già ấy ở khách sạn làm gì, không phải chuyện giai trên gái dưới thì là chuyện gì?”.

Vang-em-chi-la-do-dan-ba-hu-hong-3
Tường nhìn theo hướng Hoài chạy đi, cô quay lại khách sạn đó. Vậy là cô
vẫn không từ bỏ cái nghề dơ bẩn ấy.

“Bốp!”. Tường chưa nói hết câu đã nhận cái tát đau rát của Hoài. Nghe Tường sỉ nhục mình, Hoài có thể bỏ qua và giải thích cho anh hiểu. Nhưng nói về ông ấy như vậy, dù sao cũng là bố Hoài, cô không thể nghe người khác nói về bố mình như thế, cho dù đó là Tường, cho dù Hoài vẫn chưa chắc đã tha thứ cho bố.

Cô…cô… Cô đi làm đĩ còn già mồm chối cãi sao? Tôi thực đã nhìn lầm cô, dù năm xưa hay bây giờ, cô vẫn chỉ là con đĩ mà thôi. Làm sao tôi lại tin vào lời con đĩ chứ, làm sao tôi lại tin vào tình yêu của đĩ là chân thật. Tôi thật là thằng ngu mà. Tôi có thể lấy đĩ về làm vợ nhưng sẽ không thể lấy vợ về làm đĩ, cô hiểu chứ?

Vâng, em chỉ là con đĩ. Em sẽ không làm phiền anh nữa. Em có thể đi được rồi chứ?”. Hoài vội chạy ra khỏi ô tô để giấu những giọt nước mắt đang rơi xuống. Thì ra, Tường chưa bao giờ dành cho cô một chút niềm tin nào cả. Thì ra, anh vẫn rất để ý quá khứ của Hoài, mặc dù quá khứ ấy là tự anh hiểu lầm. Vậy thì cô còn giải thích với anh làm gì nữa. Tình yêu phải đi kèm với niềm tin. Cho dù hôm nay nghe cô giải thích, nhưng rồi những lần sau sẽ ra sao? Chẳng lẽ anh sẽ sống nghi kị cô cả đời, khi đó còn đâu là tình yêu nữa. Điều này Hoài không muốn. Chẳng thà mọi chuyện nên kết thúc tại đây. Hoài sẽ quay trở về cuộc sống làm mẹ đơn thân, cô sẽ giống mẹ, một mình nuôi con khôn lớn và thầm yêu người đàn ông đó, vậy là đủ.

Tưởng nhìn theo hướng Hoài chạy đi, cô quay lại khách sạn đó. Vậy là cô vẫn không từ bỏ cái nghề dơ bẩn ấy. Tường đau khổ gục đầu xuống vô lăng, vậy là anh mất cô thật rồi. Giá như lúc ấy cô chỉ cần ôm anh và nói đó là hiểu lầm, giá như cô nói đó sẽ là lần cuối cùng thì tốt biết mấy. Nhưng cô vẫn chọn con đường đó mà không chọn anh. Có lẽ, cả đời này Hoài sẽ chẳng bao giờ biết, anh yêu cô, yêu từ cái ngày anh đứng ra bảo vệ cô năm ấy và bao năm qua anh chưa lấy vợ cũng là vì cô. Có lẽ, chẳng bao giờ anh quên được Hoài.
Theo Khám Phá

Đúng! Em chỉ cần tiền!

” Mẹ đâu rồi ạ?” Đứa trẻ lại thều thào hỏi.
Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.
“Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?” Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăn dài và ướt đẫm áo nó.
Anh ra đi để lại cho em chữ ‘đợi’ bây giờ em bỏ đi cũng chỉ để lại cho anh một chữ ‘đau’….


“Anh sẽ về, nhất định em phải đợi anh nhé.”
Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và thì thầm nói.
Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra.
Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’.

Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa vào tấm bằng đại học còn chưa lấy được. Đơn nhiên chuyện tình của họ cũng như bao chuyện tình không môn đăng hộ đối khác. Gia đình anh, bạn bè anh phản đối và nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Khinh thường một con nhỏ trèo cao không biết thân phận. Nhưng tình yêu có bao giờ chịu thua số phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống với cô. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng mơ và rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ.
Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không trách, cũng không thể trách điều gì cả, nếu giữa tình yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất là tình yêu.

Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô đã đi. Giờ đây cô lại chỉ có một mình.

*** 4 năm, đối với một số người trôi qua thật nhanh, nhưng đối với anh đó là quãng thời gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây anh đã có được tất cả những gì mà một con người thành đạt cần có. Nhưng tình yêu của anh thì đã mất và có thể mãi mãi không thể tìm lại được. Khi anh đi cô đã hứa sẽ đợi anh, vậy mà tất cả những gì cô có thể làm là bặt vô âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghe tin cô lấy chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có thể cho cô tất cả những gì cô muốn. Anh đã không muốn tin nhưng không thể liên lạc với cô để hỏi rõ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm nhiên nằm trên đó. Anh đã tin và bắt đầu chấp nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy nhất của anh là tìm cô để nhìn thấy cô thật sự hạnh phúc…. Và đó cũng là lần cuối anh muốn gặp cô.

***
Khi những chiếc lá đã bắt đầu ngả màu vàng, khi mà thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô vội vã khoác lên mình chiếc áo ấm dày, với tay kéo chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt mình.
Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn vãi trên tấm gra giường nhàu nhĩ và bước vội ra khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người. Cũng có thể chẳng ai nhìn cô đâu, nhưng một khi đã sai trái thì cảm giác bị người khác khinh rẻ luôn bám theo mình. Vô tình, lúc cô bước đi, một người nhìn thấy cô và sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu.

Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc, trang điểm lòe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết khuôn mặt nhưng với anh, hình ảnh của cô đã in đậm trong kí ức nên không thể nào anh không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên xe một cách lạnh lùng và khi chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải là viễn cảnh anh từng nghĩ tới.

Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính mình được. Cầm trên tay những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt thẳng nó một cách cẩn thận và yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử đưa cho mình, nhìn gương mặt cô hiện rõ trên tờ giấy phẳng phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Thì ra đây chính là con đường cô đã chọn, nhơ nhớp và đáng khinh làm sao.

Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi đường. Khẽ nhếch môi, chính cô còn khinh mình nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi nhìn người đang đứng trước mặt mình.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nhìn cô ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt đã ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe, anh lái như điên tới một nơi vắng vẻ….

Sau giây phút yên lặng để anh và cô nhìn nhau, tìm ở nhau những điểm gì thay đổi sau từng ấy năm xa cách và thoáng giật mình khi cả hai cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đã thay đổi gần như hoàn toàn.

“Anh nghe nói em đã lấy chồng, vậy chồng em đâu?” anh lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng.
“Em thì nghe nói anh đã lấy vợ, vậy vợ anh đâu mà để anh đi tìm ‘gái’ thế này?” cô nheo mắt hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nhìn cô. Trò đùa gì thế này?

Nhíu mày nhìn cô, anh không thể thốt lên một lời nào cả. Thì ra có những việc, mọi người sắp đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu lầm nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không thể nào nguôi hận. Cứ cho là vì anh, cô cũng không nên biến mình thành loại người như hôm nay.

“Anh nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì đưa em về lại chỗ cũ ngay đi….” Cô gắt lên. Đưa tay mở cửa xe.
“Tại sao?” mắt vẫn không nhìn cô, bàn tay siết chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách nặng nề, mệt mỏi.
“Em cần tiền….”

Tiền, tất cả chỉ vì đồng tiền thôi sao? Anh tức giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi.
Thoáng bàng hoàng nhìn anh, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của mình.
Có gì đâu, khi bây giờ đã không còn đáng được yêu thương và tôn trọng.
Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó, anh lôi cô vào trong, nhận chìa khóa rồi lại kéo tay cô lôi lên phòng. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy tức giận, đau khổ, không còn là những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể, những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây giờ không còn là cô gái trong sáng chỉ thuộc về anh, cô bây giờ đã nhàu nhĩ cũ nát và héo úa đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người.

Trước khi quay đi, anh vung tay ném lên giường cho cô những tờ năm trăm ngàn mới tinh rồi bước vội ra khỏi phòng.

” Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi….” Cô cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền anh vứt ra như nâng niu một thứ gì đó đáng quý nhưng rất tiếc là đã vỡ nát mất rồi.

dung-em-chi-can-tien
***

Những ngày sau đó anh lao vào công việc.
Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền.
Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào lòng khuôn mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh viện, lặng lẽ ôm vào lòng hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của mình. Và họ không gặp nhau, dù là vô tình hay cố ý.
***

Anh lái xe chậm rãi trên những con đường trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ niệm đẹp bỗng trở về nhưng không còn mang lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương. Thẩn thờ nhìn về phía bên kia đường, một cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu. Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp. Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ những người xung quanh đập vào tai anh, nhức nhối.

” Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bã mà.”
” Cái thứ này không đáng để cứu….” “Cặn bã….”
” Sao chúng nó còn chường mặt ra ngoài xã hội nhỉ….”
“Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh….”
….

Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến anh còn thấy khinh em nữa là người khác. Cúi đầu bật chìa khóa, anh không còn muốn can thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét chói tai vang lên, kéo sự chú ý của anh trở lại nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường, một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh kịp đã tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run rẩy nâng cô dậy.

Anh nhìn cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn.
Cô nhìn anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ quạng như muốn tìm một thứ gì đó.
” Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……” cô thều thào nhìn anh van nài.
Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong không có gì cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười.
 
“Giúp ……………. Em ………….. cứu đứa….trẻ này….. được không?”
Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào lòng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa nặng hạt và cô đã ra đi mãi mãi….
 
***
Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân mình là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nhìn thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nhìn chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc của mình, chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn loang lỗ những vệt máu của cô.
Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, từng dòng, từng dòng, những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm hiện lêntrước mắt anh.

Ngày…. Tháng …. Năm…..
Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫn sẽ đợi. Em hứa chắc đấy!

Ngày…. Tháng…. Năm….
Lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì từ anh vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có nên tin hay không đây? Nhưng anh yên tâm, em đã hứa sẽ đợi thì nhất định em sẽ đợi….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, đã mấy ngày nay không thể ăn được gì cả.
Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại ngắn ngủi vậy hả anh?

Ngày…. Tháng…. Năm….
Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao không thể cười nỗi,nước mắt cứ không ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả con của mình….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi, ước mơ của em chắc chỉ có thể được đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền mua cho con một chút đồ gì đó khi con ra đời.
Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?

Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay tự nhiên lại ngã, nhìn máu chảy ra không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất con đâu…. Đi khám thì tất cả vẫn ổn, không sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ,. Tối nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và thì thầm với con ‘thương mẹ thì đừng làm mẹ đau nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em bây giờ là hạnh phúc.

Ngày…. Tháng…. Năm….
Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm.
Nhìn con ngủ ngoan trong tay mình em lại thấy mắt cay cay, ước gì anh ở đây để bế con. Chỉ một lần thôi….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Sinh nhật con tròn hai tuổi, nhưng ông trời lại tặng con mình món quà độc ác quá anh ạ. Nó đã không có bố, không được sống đầy đủ vậy mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải làm sao hả anh? Em nhìn con mê man trong cơn sốt, nhìn những vết bầm tím trên người con mà không thể cầm lòng. Đến giờ phút này em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Xin lỗi anh, em không còn cách nào khác.
Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của em không đủ đề chi cho những ngày con nằm viện. Em không muốn mất con, em muốn con được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải đánh mất chính mình thôi. Lần đầu làm thật không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết định sẽ không đợi anh nữa vì con cần em hơn. Xin lỗi!!!!

Ngày…. Tháng…. Năm…..
Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi giờ đây anh nhìn em như vậy. Thấy em khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh đúng không? Anh nhìn em bằng ánh mắt gê tởm, đúng là con người em đã rách nát thật rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của em có còn hay không hả? Xin lỗi anh em không cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Tủy của em không tương thích với con, nhưng em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ tìm anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé….

Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy đã nhòe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn nhật kí vào lòng anh khẽ khóc lên không thành tiếng.
***

Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu nhìn anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa trẻ nhìn kháu khỉnh, thông minh và giống anh như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống hỏi nhỏ.
” Con có đau không?”
“Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đã dặn là con trai thì không được khóc.” Đưa bàn tay nhỏ gầy guộc đầy dây nhợ nắm chặt lấy vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên.
“Bố về rồi, từ giờ con không phải nhìn bố trong ảnh nữa rồi phải không?”
“Ừm, bố đã về.” Anh nhìn con âu yếm.
” Mẹ đâu rồi ạ?” Đứa trẻ lại thều thào hỏi.

Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.

“Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?” Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăn dài và ướt đẫm áo nó.
Anh ra đi để lại cho em chữ ‘đợi’ bây giờ em bỏ đi cũng chỉ để lại cho anh một chữ ‘đau’….
Nguồn: eva

Thứ Tư, ngày 01 tháng 10 năm 2014

Tháng Chín đi rồi, em có lỡ hẹn với yêu thương?

Mùa thu, mùa đổ lá, đổ vào lòng người bao nhớ thương vụng về nhưng tha thiết, đổ vào mắt ai cả trời chiều bình yên. Tháng Chín đi, đi rồi đó, Hà Nội chẳng còn hanh hao, em có lỡ hẹn với yêu thương?

Con phố chiều nay nhẹ tênh, chầm chậm trôi như đang hối hả đi tìm một chút nhớ. Gió vẫn khẽ chờn vờn bên gốc bàng phủ đầy lá rụng. Bỗng lao xao gió hát khúc tình ca chiều thu bâng khuâng gợi muôn vàn kỉ niệm. Nắng xen nghiêng đổ loang vào mắt ai đang ngập ngừng, chầm chậm bước về phía cuối con hẻm nhỏ sâu hun hút. Trên vai mềm bỗng ướt nhèm, cơn mưa chiều chớm thu vội buông hững hờ, bỏ lại sau lưng những mảnh ghép loang màu thời gian cho một điều sắp qua, sắp cũ, sắp xa…

Tháng Chín sắp đi rồi, chóng vánh những yêu thương chưa kịp ngỏ, ai đó có bỏ lỡ những khoảnh khắc chưa kịp giữ, để rồi chợt một ngày loay hoay mải miết đi tìm lại  yêu thương xưa cũ thì giật mình nhận ra chẳng còn gì để tìm. Mùa thu ùa về mơn man theo điệu nhảy nhẹ nhàng, êm ái, lâng lâng của tháng Chín như cô gái đôi mươi ngượng ngùng giấu nụ cười sau tà áo trắng tinh khôi ngày tựu trường.


Cơn mưa vội vã một chiều cuối tháng Chín dường như níu lòng người ở lại với thời gian, ở lại với mùa thu hanh hao thêm chút nữa nhưng rồi sự hối hả của tháng Mười đang gần kề chẳng thể giữ được mùa xưa cũ. Chợt thấy nhớ những sáng tháng Chín miên man xoay xoay người hứng lấy giọt mưa nhẹ tinh khiết, vỗ vỗ vào trái tim yêu những rung động êm ái. Tháng Chín thật đẹp…

Có ai nép mình bên gốc phượng già lả tả lá vàng bé xíu rơi nghiêng, chạnh lòng muốn ôm trọn cả bầu trời tháng Chín vào lòng, ôm trọn tình yêu đầu mới chớm giữa buổi chiều gió hát. Một nụ cười xen nghiêng, nắng ùa sâu vào đôi mắt ngập tràn mùa thu. Bên góc đường quen, dáng liêu xiêu bé nhỏ của cô gánh hàng hoa đang chầm chậm rảo bước như gánh đi hết những gì thuộc về tháng Chín, gánh đi yêu thương và gánh cả những vụng dại mới yêu.

Ai đó vẫn bảo rằng tháng Chín mùa yêu, mùa nhớ, mùa bàn tay khẽ đan chặt vào nhau, lắng nghe từng nhịp thở đều đều và cảm nhận tình yêu thật dịu mát như mặt nước mùa thu. Cô gái bẽn lẽn quay mặt đi, vương một nụ cười hạnh phúc, nắng chiều đổ xuống mái tóc buông dài trong gió bỏ chàng trai đứng ngẩn ngơ một mình. Tình yêu đầu ngượng ngùng, giấu che nhưng hình như trái tim cô gái đã hé mở khi thu về.

Cuối tháng, mưa ào ào thoáng qua, có chàng trai lao vội ra đường hớt hải gọi theo gánh hoa rực rỡ sắc màu, chọn nhanh một bó sen hồng cuối mùa… Và rồi nắng rớt. Tháng Chín sắp qua nhưng mùa thu còn ở lại, tình yêu còn ở lại trong đôi mắt đong đầy yêu thương đó.

Cô gái bé nhỏ giữa phố phường tấp nập, cố chen chân len vào dòng người để kịp lên chuyến xe cuối cùng, khi xe lăn bánh cô thấy cả quê hương trong mắt nhuộm nhớ thương.

Tháng Chín và mùa thu quyện chặt vào nhau, êm ái đến lạ. Tình yêu đã gõ cửa từ lúc nào không ai hay, chỉ biết rằng trái tim mình có thêm một điệu nhảy mới, điệu nhảy dưới mưa, xoay người cảm nhận, khẽ chạm mắt nhau. Như thế là tình yêu đã về. Những khoảnh khắc ấy, chỉ ngưng lại một chút thôi, đủ để cả hai cảm nhận và giữ trọn. Để mỗi lần nhớ lại còn thấy bối rối vì một miền nhớ thương đã cũ khi đành lòng nói lời chia tay với tháng Chín…

Mùa thu, mùa đổ lá, đổ vào lòng người bao nhớ thương vụng về nhưng tha thiết, đổ vào mắt ai cả trời chiều bình yên.

Tháng Chín đi, đi rồi đó, Hà Nội chẳng còn hanh hao, em có lỡ hẹn với yêu thương.
Phong Linh

Yêu và chia tay cách nhau bao xa?

Nếu yêu có nghĩa là cùng chia sẻ yêu thương. Thì chia tay có ngĩa là đã có người từ bỏ yêu thương. Vậy! Yêu và chia tay nó cách nhau bao xa vậy anh...?

Em không biết nữa, em không trả lời được! Em yêu anh, nhưng anh muốn rời xa em... Em yêu anh nhưng anh đã từ bỏ em... Em yêu anh, nhưng bên em anh vẫn nhớ nhung hình bóng cũ... Vậy thì, anh quay lại tìm em để làm gì...rồi lại rời xa em

Anh...

Cho em hỏi, có bao giờ anh nghĩ đến cảm xúc của em chưa? hay anh chỉ tìm đến em khi cuộc sống này xô anh ngã, trái tim anh cần có băng dính để chữa lành vết thương. Anh đã bao giờ yêu em thật lòng chưa? trái tim anh có bao giờ mang hình bóng em chưa? đã bao giờ trong một phút giây nào đấy anh cảm thấy nhớ em chưa?... Chưa bao giờ hay là anh chưa chắc chắn. Nếu là vì anh chưa chắc chắn mà từ bỏ em, vậy thì em đã quá ngu ngốc yêu anh mất rồi

Ngày anh đến, chỉ có gió nhẹ khẽ thoảng,anh đến bên em nhẹ nhàng y hệt một cơn gió, cho em cười, dạy em vui, làm tim em chỉ chứa đầy mỗi hình bóng anh ... và rồi anh cũng lặng lẽ rời bỏ em mà đi
Ngày anh đi, trời đổ bão, một mình em phải chống trọi với cơn bão của suy nghĩ, trời không thương em, trời đổ bão rất to, tâm trạng đã tồi tệ vì đau khổ, nay lại càng khủng khiếp hơn. Em gét tất cả mọi thứ xung quanh em, em gét chúng bởi nhìn vào đâu em cũng thấy anh, em gét tất cả mọi thứ, bao gồm cả anh

Anh là gì? mà sao em phải nhớ thương. Anh là gì? mà sao em phải ôm đau khổ trong lòng. Anh là gì vậy? tại sao lại đến để rồi rời xa em như thế... Anh rất tệ, anh có biết không?

Anh đi rồi, em cũng vượt qua cơn bão lòng rồi, vậy thì còn thứ gì ở nơi em mà anh lưu luyến quay về, tồn tại và độc chiếm tim em, để rồi hành hạ nó có phải là thú vui của anh không? Em bị làm sao thế này, sao anh cứ quay về giỗ giành là em lại nguôi ngoai đi ý chí! Anh có là gì đâu? Mà sao em không thể sống thiếu


Tình yêu là thế đấy ư? khi anh là kẻ máu lạnh tàn sát tim em, rồi cứ thể bỏ đi, thiếu yêu thương anh lại tìm về nó. Em có phải con rối đâu? Em cũng không rộng lượng đến thế! Em cũng chỉ là em, một cô gái bình thường có một trái tim bình thường thôi anh, anh đi thì cứ đi đi, sao còn quay lại lôi em dậy và lại đẩy em ngã. Em cũng muốn có yêu thương, cũng muốn được yêu thương trọn vẹn... Anh, có biết hay không?

Tình yêu được đo bằng nỗi nhớ... Thế còn chia tay thì cách tình yêu bao xa hả anh?

Người ta yêu nhau cũng thông qua một câu nói, người ta chia xa cũng thông qua một câu nói. Thế nghĩ là, yêu và chia tay chỉ cách nhau có một câu nói thôi phải không anh? Một câu nói, nhưng mang nhiều từ nghĩa khác nhau, một câu nói có thể mang đến hạnh phúc, cũng một câu nói có thể mang đến khổ đau. Phải rồi... Yêu là phải chấp nhận đau khổ? Dám yêu thì dám chịu đau chứ! Nhưng có những nỗi đau dai dẳng, làm em không thể cười lại được nữa, và anh chính là nguyên nhân của những nỗi đau đó...

Em không giận anh, cũng không hận anh, chỉ là tình cảm chúng mình cách xa nhau chỉ vì một câu nói, yêu anh, đã là điều em nghĩ mình làm không xuể rồi, đằng này cũng đã từng được anh yêu thì em vốn sẽ không bao giờ hối hận. Dù gì, đã từng có thời gian, anh trao yêu thương đến em cơ mà
Sau rất nhiều khổ đau, em nghĩ thế là đủ rồi, những cảm xúc anh mang đến cho em vậy là đủ rồi, nếu có thể em vẫn sẽ nói yêu anh, nhưng yêu là yêu ở quá khứ, còn hiện tại em muốn sống vì tương lai. Sẽ có một người nào đó, yêu thương và trân trọng em thôi, chỉ là em có sẵn sàng bước vào cuộc sống của họ hay không? Chỉ cần em cảm nhận được họ chân thành với em, là em sẽ yêu không hối hận. Có thể bây giờ em vẫn rất yêu anh, yêu nhiều lắm, nhưng sẽ nhanh thôi, anh sẽ nhạt nhòa và em sẽ hòa vào với yêu thương mới

Yêu và chia tay, nó cách nhau như vậy đó anh!
Tiên Mym

Chúng ta sẽ bên nhau bao lâu nữa?

Có những chuyện con người nhỏ bé không thể quyết định được, như câu chuyện của chúng tôi. Cảm giác gần ngay trước mắt mà không thể với tay ra giữ lấy thật sự rất khó chịu, rất bất lực. Có lẽ, kiếp trước chúng tôi nợ nhau một đời hạnh phúc, còn kiếp này chúng tôi nợ nhau hạnh phúc trọn đời...

Hôm nay, tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày, mặc dù hôm nay là cuối tuần. Mọi khi, vào ngày cuối tuần, tôi sẽ nằm ườn trên giường và cho dù có tỉnh rồi, thì vẫn lười biếng nghịch điện thoại chưa chịu dậy. Tối hôm qua, một người bạn của tôi gọi điện than vãn rằng cô ấy đã chia tay người yêu, và cô ấy muốn tôi sắp xếp thời gian đi tìm nhà cùng cô ấy. Tôi đã đồng ý là sẽ đi cùng cô ấy vào thứ 3 tuần này, vì hôm đó tôi rảnh. Sau một hồi than vãn thì chúng tôi cũng kết thúc cuộc nói chuyện. Cố ngồi ôm lap đến khuya, vì biết mai là cuối tuần, nghĩa là sẽ được ngủ nướng.

Nhưng đêm qua tôi đã không ngủ được, cứ nhắm mắt lại, tôi lại nghĩ đến cô bạn của tôi. Hai người họ đã tính năm nay sẽ cưới, vậy mà đột ngột chia tay như vậy. Đến tôi là người ngoài còn cảm thấy rất khó chấp nhận. Rồi tôi nghĩ đến chuyện của mình, tôi tự đặt cho mình câu hỏi: Chúng tôi sẽ bên nhau bao lâu nữa?


Quay sang anh, anh đã ngủ từ rất lâu rồi. Mặc dù anh giục tôi ngủ từ sớm, vậy mà bây giờ tôi vẫn còn chưa ngủ, anh mà biết, thế nào cũng mắng. Nhìn khuôn mặt anh lúc ngủ say thật sự rất đáng yêu. Tôi không biết tại sao mình yêu anh, yêu anh vì cái gì, yêu anh từ bao giờ. Có thể mọi thứ đến với tôi quá tự nhiên, quá nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng như chính con người anh vậy. Tôi xích lại gần anh, đặt bàn tay mình lên lồng ngực rắn chắc của anh, cảm nhận nhịp đập đều đều. Như cảm nhận được bàn tay tôi, anh quay sang, ôm chặt tôi vào lòng, vùi mặt vào làn tóc rối bời của tôi.

Khi tôi dậy, anh vẫn còn đang ngủ, phải nhẹ nhàng lắm tôi mới thoát khỏi vòng ôm ấm áp của anh để không làm anh tỉnh giấc. Bước ra khỏi cửa, không khí buổi sáng rất trong lành, ánh nắng nhẹ nhàng đùa vui trên ban công, lùa mình vào những khóm hồng leo tôi thích nhất. Đứng tựa mình vào song sắt lan can, quay lại nhìn vào căn phòng yêu dấu của chúng tôi. Đột nhiên tôi hoảng hốt, sợ sệt. Chúng tôi sẽ bên nhau bao lâu nữa?


Tôi bắt đầu bằng công việc tưới cây buổi sáng, tưới hết đám hồng leo rồi đến mấy chậu lan đang nảy mầm sắp ra hoa. Nơi đây là nơi tôi thích nhất, mỗi lần buồn, chỉ cần ngắm nghía bọn chúng một lúc, tâm trạng sẽ khá lên. Cuối tuần nào tôi cũng giành một chút thời gian để dọn lại nhà cửa. Hôm nay dậy sớm vậy, thế nào anh dậy cũng ngạc nhiên rồi lại mượn cớ trêu chọc tôi nữa. Xong xuôi rồi mà anh còn chưa thức dậy, chắc tại mấy hôm rồi đều phải đi trực, rất mệt mỏi. Tôi chuẩn bị ra chợ, mua ít thức ăn và cả hoa nữa. Tối nay cuối tuần, sẽ rủ anh đi siêu thị mua đồ cho tuần tới. Cuộc sống của chúng tôi đều trôi qua như vậy, mọi người sẽ cảm thấy thật nhàm chán, nhưng chúng tôi cảm thấy rất thoải mái. Thỉnh thoảng tôi có hẹn bạn đi chơi, anh cũng sẽ đi chơi với hội bạn của anh nữa. Anh sẽ đưa bạn về nhà để tôi gặp, chúng tôi thỉnh thoảng sẽ có những buổi ăn uống tại nhà. Hàng xóm của chúng tôi cũng rất nhiệt tình và hòa đồng. Cuộc sống thật sự rất yên bình. Vài tuần chúng tôi sẽ về quê thăm gia đình, khi thì về quê anh, khi lại là nhà tôi. Cũng có đôi lúc chúng tôi xích mích, to tiếng, nhưng mọi chuyện sẽ không kéo dài, anh sẽ làm lành, và tôi sẽ không nhắc đến nữa. Chúng tôi có cuộc sống thật hòa hợp, hòa hợp tính cách, hòa hợp con người, hòa hợp cả đời sống lứa đôi.


Nhưng chúng tôi kiếp này được hẹn sẵn không thể có nhau. Tổn thương lớn nhất của tôi là không thể gả cho anh, không thể cùng anh có những đứa con kháu khỉnh đáng yêu. Có những chuyện con người nhỏ bé không thể quyết định được, như câu chuyện của chúng tôi. Cảm giác gần ngay trước mắt mà không thể với tay ra giữ lấy thật sự rất khó chịu, rất bất lực. Có lẽ, kiếp trước chúng tôi nợ nhau một đời hạnh phúc, còn kiếp này chúng tôi nợ nhau hạnh phúc trọn đời.

Anh à, Chúng ta sẽ bên nhau bao lâu nữa?
Nhung Leo

Yêu thì đừng giữ ở trong lòng...

Người ta sợ nhất là tình yêu chia tay trong thầm lặng, bởi lúc kia đối phương không biết vì sao người còn lại bỏ đi mà không nói một lời nào... Vì là chúng mình yêu nhau, nên có chia tay thì cũng nói ra anh nhé!Yêu thì đừng giữ ở trong lòng, mình yêu nhau thỳ chia tay cũng vậy anh nhé!

Gặp gỡ, làm quen, nói chuyện, hẹn hò, tỏ tình rồi yêu nhau.Cái quá trình ấy diễn ra quá đỗi bình thường đến nỗi em cứ cho rằng anh là một kẻ chẳng lãng mạng gì cả

Một cô gái, dĩ nhiên luôn mang trong mình một hình bóng của riêng mình, chàng trai hiện tại mà cô ấy yêu hẳn cũng phải mang không ít thì nhiều dáng dấp của hình bóng ấy.

Yêu nhau đã khó, đến được với nhau rồi mình cùng cố gắng thôi có được không anh. Em biết rằng, đôi lúc tình yêu phải có cãi vã, giận hờn, đôi khi là hiểu lầm nữa, nhưng chỉ cần trái tim chúng mình còn có hình bóng của nhau thì anh có thể cũng em cố gắng có được không anh. Có thể đừng lúc nào cãi nhau cũng nhăm nhăm đòi chia tay có được không anh? Một ngày nào đó, chia tay thật đấy!

Bên nhau khó lắm! Em đã rất cố gắng làm những việc mà cả hai cảm thấy hạnh phúc khi ở bên nhau, mà sao lần nào anh cũng để em làm người phải xin lỗi trước vậy. Mình yêu nhau cơ mà, nếu có thể đừng để em nói lời xin lỗi nữa có được không anh? Em sợ một ngày nào đó, khi mà lời xin lỗi của em không còn giá trị nữa, hoặc là em không muốn nói lời xin lỗi nữa. Lúc đó, chúng ta sẽ ra sao?


Mình yêu nhau cơ mà, chẳng phải yêu là để sẻ chia sao anh, vậy mà sao anh lại dấu quá khứ của mình kĩ đến thế! Cho em biết với có được không? giữ ở trong lòng có mệt không anh, để em giữ giùm cho có được không? Em biết mình không giỏi khuyên nhủ, không giỏi động viên nhưng em có thể yên lặng lắng nghe anh hàng giờ cơ mà, em sẵn sàng làm như vậy là bởi vì em yêu anh, anh có thể chia sẻ với em được chứ! Em không muốn chỉ anh hiểu em thôi, mà em muốn mình hiểu nhau hơn có được không anh? Kể cho em biết với anh nhé!

Mình yêu nhau, vậy nên nếu nhớ anh cứ nói là nhớ, không thích thì cứ bảo là không thích, mệt mỏi thì cứ nói là mệt mỏi, đừng dấu ở trong lòng chỉ để làm em vui có được không anh? Em cũng sẽ thế! Vậy nên, anh đừng cố gắng quá nhé! Em biết, dù là yêu nhưng ai cũng muốn giữ trong lòng những bí mật riêng, thế nên, nếu có thể kể, hãy nghĩ đến em có được không anh?

Mình yêu nhau, ừ... Nghĩa là cả hai cùng đang cố gắng hoàn thiện bản thân vì người khác đấy! Vậy nên hãy để em cũng được chăm sóc anh theo cách riêng của em, anh nhé! Chỉ cần anh luôn nhớ về em mỗi tối, chỉ cần trong anh luôn có hình bóng em, chỉ cần là bờ vai mỗi lúc em buồn, là cái ôm mỗi lúc em tủi thân, là cái nắm tay cho em sự tin tưởng. Em chỉ cần có vậy thôi, là sẽ dành hết tình yêu chân thành cho anh rồi! Vậy nên, những lúc anh buồn, lúc anh mệt mỏi, lúc anh ngã quỵ nhất hãy nghĩ đến em, có được không?

Tìm được tình yêu cứ phải yêu hết lòng anh nhỉ? Đừng giữ lại trong lòng, biết đâu một ngày nào đấy mình lạc mất nhau giữa dòng đời này, em cũng không hối hận, khóc lóc hay đau khổ nữa. Em sẽ cười thật tươi, khẽ hát vu vơ trên phố, không phải là em không buồn đâu? Mà bởi vì, dù sao em cũng đã hết lòng vì yêu thương rồi, có cố nữa thì yêu thương cũng chỉ đến thế thôi. Anh cũng vậy, anh nhé!
Đi là cứ bỏ đi như vậy, nếu anh muốn chia tay, hãy nói với em một lời, đừng bỏ đi như vậy anh nhé! Em sẽ khó chịu lắm đấy, em cũng sẽ rất tức giận nữa. Mình yêu nhau cơ mà, có hết yêu cũng phải nói với nhau chứ!

Là bởi vì mình yêu nhau, nên hãy cố gắng nắm tay nhau lâu nhất có thể, trao yêu thương đến nhau nhiều nhất có thể. Đừng giữ ở trong lòng anh nhé! Vì dù gì nếu chia tay, mình cũng đã từng yêu nhau cơ mà. Vì là để khi chia tay, cả hai sẽ chẳng bao giờ cảm thấy hối hận hay tổn thương cả. Mình cứ yêu nhau nhẹ nhàng như vậy thôi anh, miễn là anh đừng giữ lại ở trong lòng là được rồi, anh nhé!

Tiên Mym - Guu

Kết hôn rồi em có hối hận

Đôi khi lắng lòng lại suy nghĩ kết hôn rồi em có được gì, đột nhiên em cảm thấy như mình mơ hồ… Vì ai em phải rời xa cha 

hinh anh dep ve tinh yeu lang man nhat 10 Hình Ảnh Đẹp Về Tình Yêu Lãng Mạn Nhất

Đôi khi lắng lòng lại suy nghĩ kết hôn rồi em có được gì, đột nhiên em cảm thấy như mình mơ hồ…

Vì ai em phải rời xa cha mẹ, rời xa những anh chị em thân yêu của mình để bước vào một thế giới mới lạ? Vì ai em phải cố gắng làm hài lòng gia đình người khác, phải luôn miễn cưỡng gượng cười? Em như một đứa trẻ bị lạc đường vì cuộc sống hơn 20 năm của mình thay đổi chỉ trong nháy mắt. Vì ai em 10 tháng mang thai một ngày vượt cạn, cam tâm tình nguyện đón nhận những nỗi đau mà người chồng không thể tưởng tượng nổi chỉ để sinh cho anh ta một đứa con máu mủ của mình ? Để rồi sau đó như một điều hiển nhiên thân hình em tàn tạ, ngực chảy xệ, rồi một ngày nào đó đột nhiên anh ruồng bỏ em?

Vì chồng vì con thậm chí em có thể rời xa những cuộc vui bạn bè. Người đời nói phụ nữ sau khi sinh con thật ngốc nghếch và em cũng không ngoại lệ là cô gái ngốc nghếch ấy, chỉ ở nhà để chăm lo chuyện ăn uống học hành của con rồi lại đỏ mắt mong chồng trở về. Em đã từng kiêu hãnh, em đã từng có ước mơ, em đã từng cũng có nhan sắc yêu kiều để rồi sau đó em chẳng còn nghiêng nước nghiêng thành, em chỉ còn những điều quý giá nhất là gia đình nhỏ của mình. Chỉ vì muốn có được tấm chân tình của ai mà em đã trở nên thật tầm thường. Em đã từng tiêu xài không cần suy nghĩ, chuyện gì cũng không cần bận tâm nhưng giờ đây em không có thu nhập, đến tiêu tiền cũng phải lo nghĩ vì sợ anh ta nói em tiêu xài hoang phí. Em bắt đầu quen với việc mua rau mua mắm cò kè bớt một thêm hai với người bán hàng. Những điều này trước đây em đâu từng biết đến. Cuối cùng thậm chí đến cả việc tránh thai cũng là một mình người phụ nữ là em phải đối mặt. Nào là đặt vòng, nào là thắt ống dẫn trứng. Nào có mấy người đàn ông dám vì người phụ nữ của mình đi thắt ống dẫn tinh không em? Những người như thế thật hiếm hoi.

hinh anh dep ve tinh yeu lang man nhat 11 300x225 Hình Ảnh Đẹp Về Tình Yêu Lãng Mạn Nhất

Một người phụ nữ có đáng phải gánh chịu hết những điều đó không?

Người đàn ông em yêu liệu có đau lòng trước những vất vả mà em đang trải qua hay không? Sai rồi em ơi. Họ chỉ cho đó là những lí lẽ hiển nhiên mà thôi vì em là vợ của họ cơ mà. Liệu rằng những ngày em đến tháng họ có giúp em giặt quần áo, giúp em rửa chân, khi em ốm đau khi em buồn liệu rằng họ có quan tâm em, vỗ về em hay không? Anh ấy có bao giờ để ý và mua cho em những đồ mà em muốn từ rất lâu rồi nhưng lại không dám mua không? Có bao giờ anh ấy đưa tiền cho em và nói rằng em hãy đi mua những gì mình thích, vợ của anh ấy nhất định phải luôn xinh đẹp hay không?

Người đàn ông của em có bao giờ làm được những điều lãng mạn mà phụ nữ vẫn hay thích, có quan tâm em từng chân tơ kẽ tóc việc mà người phụ nữ nào cũng hằng mong ước hay không? Hay là người đàn ông của em sẽ là người đưa hết lương về cho vợ, về tới nhà sẽ nhận hết việc nhà vào mình, cùng em chăm sóc con cái và trở thành một người chồng mẫu mực trong mắt mọi người. Anh ta cứ nghĩ rằng mình phải làm vất vả cả ngày thật mệt mỏi nhưng anh ta vốn dĩ không thể tưởng tượng được người phụ nữ của mình đã phải trải qua một ngày như thế nào.
 
Tất cả những gì hôn nhân mang lại cho người phụ nữ chỉ là những con số âm, mệt mỏi thì nhiều mà tự do thì ít, gánh nặng trách nhiệm thì nhiều mà sự phóng khoáng cho bản thân thì ít. Hãy dành một chút thời gian chăm sóc nhan sắc và tâm hồn mình em nhé. Nếu em không biết tự yêu lấy chính bản thân mình sẽ không có ai yêu thương em đâu.
Sandy Nhung

Thứ Ba, ngày 30 tháng 9 năm 2014

3 câu chuyện tình yêu đáng suy ngẫm

Tình yêu thì có muôn hình vạn trạng, mỗi người có một cách yêu khác nhau. Cùng đọc và suy ngẫm những câu chuyện sau nhé! Câu chuyện thứ 1: 


hinh anh dep ve tinh yeu lang man nhat 4 Hình Ảnh Đẹp Về Tình Yêu Lãng Mạn Nhất

 

Tình yêu thì có muôn hình vạn trạng, mỗi người có một cách yêu khác nhau. Cùng đọc và suy ngẫm những câu chuyện sau nhé!

Câu chuyện thứ 1:


Cô gái và chàng trai là một đôi thanh mai trúc mã. Một ngày, chàng trai dẫn cô gái đi dạo phố. Khi đi qua một cửa hàng nữ trang, cô gái cứ chăm chú nhìn vào sợi dây chuyền hình trái tim trong tủ kính. Cô thầm nghĩ: “Cổ mình trắng như thế này mà đeo sợi dây chuyền này vào thì thật là đẹp.” Chàng trai thấy ánh mắt cô lưu luyến không muốn rời như thế, liền tìm ví của mình, nhưng…  Mặt chàng trai đỏ lên, kéo cô gái rời cửa hàng.

Vài tháng sau, sinh nhật 20 tuổi của cô gái đã đến. Trong bữa tiệc sinh nhật của cô, chàng trai đã uống rất nhiều mới dũng cảm cầm món quà sinh nhật đến tặng cô, đó chính là sợi dây chuyền hình trái tim mà cô ao ước lâu nay. Cô vui mừng hôn lên má chàng trai trước sự chứng kiến của mọi người. Qua hồi lâu, chàng trai mới đỏ mặt, vò vò tay, ấp úng nói: “Nhưng mà, đây, sợi dây chuyền này là ……bằng đồng.”

Giọng nói của chàng trai rất nhỏ nhưng vẫn đủ để cả hội trường nghe thấy.  Mặt cô đột nhiên căng ra đỏ ửng, liền cầm sợi dậy chuyền chuẩn bị đeo lên cổ trắng nõn nà của cô vò lại đút vào túi quần. “Nào, uống đi!” Cô phá tan sự im lặng, từ lúc ấy đến khi bữa tiệc kết thúc, cô không nhìn chàng trai lấy một lần.

Không lâu sau, có một người đàn ông bước vào cuộc đời của cô. Anh ta nói, anh ta cái gì cũng không có, chỉ có tiền. Lúc ấy, anh ta đeo lên cổ cô một sợi dây chuyền sáng lấp lánh,  có lẽ anh ta đã nắm bắt được tâm lí *đua đòi* của cô. Và rồi, 2 người rất nhanh đến sống cùng nhau.

Anh ta chiều chuộng phục tùng cô hết mực, cô thầm mừng với sự lựa chọn của mình. Với cô, đó thật sự  là những ngày hạnh phúc. Thế mà hạnh phúc không bao lâu, lúc cô mang bầu, anh ta đã có người phụ nữ khác mà mất tích. Chủ nhà cứ lần nữa đến thúc tiền nhà, cô đành mang tất cả nữ trang của mình đến hiệu cầm đồ.

Ông chủ chớp mắt nhìn cô nói: “Cô mang toàn nữ trang mạ vàng đến đây làm gì?”. Cô gái sững người, đưa ra một sợi sáng nhất, cạo cạo sợi dây chuyền. Ông chủ rút ra sợi dây cuối cùng trong đám nữ trang và nói: “Đây mới là  sợi dây chuyền thật, mới có giá trị. Cô gái vừa nhìn, đây chẳng phải là sợi dây chuyền giả mà chàng trai tặng cô sao?

Ông chủ cầm sợi dây chuyền hình trái tim lên hỏi: “Này, cô định lấy giá bao nhiêu?”
Cô gái đột nhiên giật lại sợi dây rồi quay đi…

Câu chuyện thứ 2:

Thời gian đó, cô gái và chàng trai đang yêu nhau. Mỗi lần gọi điện, 2 người thường nói chuyện rất lâu. Sau cùng, luôn luôn là cô gái nói tạm biệt trước, chàng trai đã dần cảm nhận được sự hụt hẫng, lưu luyến sau khi gác điện thoại.
Sau đó, 2 người chia tay. Cô gái nhanh chóng có bạn trai mới_đẹp trai, hào phóng. Cô gái thấy mãn nguyện, cũng rất hài lòng. Sau đó, cô dần cảm thấy, giữa 2 người bọn họ hình như thiếu cái gì đó, Cảm giác này cứ làm cô thấy lạc lõng. Nó là gì?Cô thật không hiểu. Chỉ là 2 người khi kết thúc cuộc trò chuyện, cô gái luôn thấy lời “tạm biệt” của cô mới nói được một nửa thì đã nghe tiếng tắt phụt của đầu dây bên kia rồi. Mỗi lần như thế, cô thấy âm thanh chói tai trong không gian này như đông lại thành nước, chạy vào màng nhĩ của mình. Cô cảm thấy người bạn trai mới như một con diều giấy, tự mình không có sức thì sẽ là vô vọng.

Một ngày, 2 người cãi nhau rất lớn. Bạn trai không bình tĩnh đã quay lưng đi. Cô gái không khóc, nghĩ rằng đây là cách tốt nhất cho cả hai. Một ngày, cô lại nhớ chàng trai đầu tiên, trong lòng lại thấy xao động: chàng trai  mà luôn đợi cô nói hết câu “tạm biệt”. Cảm giác này khiến cô cầm điện thoại lên, giọng nói vẫn ấm áp như trước, cô xao động đến kì lạ. Nhưng rồi cô nghẹn lại, vội vàng nói “tạm biệt”…

Cô gái không nhận cuộc gọi lại, cảm giác không tên này khiến cô bần thần. Không biết sau bao lâu, giọng nói của chàng trai dội lại, “Tại sao anh  không cúp máy trước?” Giọng cô ấm úng. “Sao lại luôn để e cúp máy trước” Quen rồi. Chàng trai bình tĩnh nói: “Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm. Nhưng người cúp máy sau lại luôn có cái gì đó tiếc nuối và lạc lõng. Cô gái run rẩy. “Vì thế, thà rằng những cảm giác lạc lõng ấy lưu lại trong anh, chỉ cần em vui là được rồi.”

Cô gái rốt cục dằn lòng không kìm được nước mắt rồi, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống nhạt nhòa, cùng  những kí ức về tình yêu của 2 người ùa về trong cô. Cuối cùng cô đã hiểu, không ai đủ nhẫn lại nghe cô nói hết câu cuối cùng, không ai có thể lặng lẽ chăm lo cho cô suốt đời, đó chỉ có thể là tình yêu.

Thì ra tình yêu có lúc chỉ đơn giản như thế, một sự đợi chờ, đủ để giải thích tất cả. … 

Câu chuyện thứ 3:

hinh anh dep ve tinh yeu lang man nhat 3 Hình Ảnh Đẹp Về Tình Yêu Lãng Mạn Nhất 
Anh là một người câm, tuy có thể nghe hiểu lời nói của người khác, nhưng lại không thể nói ra suy nghĩ, cảm xúc của chính mình. Cô là hàng xóm của anh, cùng bà ngoại cô nương tự vào nhau mà sống. Cô cứ gọi anh là  “anh trai”. Anh thật sự giống một người anh trai, đưa cô đi học, chơi đùa cùng cô, mỉm cười lắng nghe cô ríu rít kể chuyện. Anh chỉ dùng tay ra hiệu nói chuyện với cô, nhưng cô cũng có thể hiểu được anh qua ánh mắt ấy. Khi anh nhìn vào mắt cô, cô biết anh yêu cô nhiều thế nào.
Sau đó, cô cũng đỗ vào đại học trong niềm vui hạnh phúc lớn lao, rồi cô cũng tốt nghiệp, ra trường và bắt đầu đi làm. Lúc này, cô quyết định nói với anh: “Anh, e muốn lấy anh”  Anh sững sờ, dường như muốn chạy trốn như một con thỏ, lại còn không dám nhìn cô, bất luận cô van nài thế nào. Cô nói: “Anh cho rằng em đồng cảm với anh sao?, muốn báo đáp anh sao?Không đâu, 12 tuổi em đã yêu anh rồi.” Thế nhưng, cô không nhận được lời đáp.

Một ngày, cô đột nhiên phải nhập viện. Anh sợ có điều không hay, lập tức chạy đến thăm cô. Bác sĩ nói, trong cổ họng cô có một cái nhọt, tuy cắt bỏ rồi, nhưng lại tổn hại đến dây thanh quản, rất có thể không nói được nữa, Trên giường bệnh, ánh mắt cô chăm chú nhìn anh.
… Bọn họ kết hôn.

Rất nhiều năm, họ chung sống với nhau hạnh phúc.  2 người họ nói chuyện với nhau bằng tay, bằng chữ viết, bằng cả tâm hồn, cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng nhau. Bọn họ trở thành cặp đôi được ngưỡng mộ.

Người ta nói, đó là một cặp vợ chồng câm hạnh phúc!

Nhưng, tình yêu rồi cũng bị ngăn cách bởi cái chết, anh bỏ lại cô một mình mà đi trước. Mọi người sợ cô không chịu được sự mất mát này đến an ủi cô.

Lúc này, cô nhìn vào ánh mắt dại khờ trong tấm di ảnh của anh, đột nhiên nói: “Anh ấy đi rồi…”

Sandy Nhung